Osho - Thầy có cho rằng nuông chiều những đam mê là cách cư xử đúng không?
Tôi không thuyết giảng kìm nén
hoặc nuông chiều. Tôi thuyết giảng nhận biết về kìm nén và nuông chiều. Kìm nén
và nuông chiều đều là ngu ngốc, cả hai đều có hại. Kìm nén chỉ là phản ứng đối
với nuông chiều. Đó chỉ là sự biến dạng của nhau. Đó chỉ là mặt trên của nuông
chiều được đặt úp xuống. Nó không quá khác biệt đối với kìm nén. Nó là cùng một
thứ phía trên đầu nó.
Một ai đó đã nói với tôi về vị
sadhu này thường quay mặt đi khỏi tiền. Mặt của con người quay đi có khác biệt
nhiều với cái mồm đang ngốn nhiều tiền không? điều tương tự sẽ xuất hiện nếu bạn
cố chạy khỏi sự tham lam. Tham lam sẽ không dừng là chính nó, nó sẽ biến thành
dạng khác. Vấn đề rắc rối nhất là trong dạng khác này nó sẽ còn mạnh mẽ hơn bao
giờ - và nó càng an toàn hơn bởi vì bấy giờ với bạn nó là vô hình. Và vì vậy nó
vẫn giữ nguyên vẹn. Hơn nữa, ảo ảnh của không tham lam sẽ thâm nhập vào. Điều
này giống như việc mời hai kẻ thù để đuổi một kẻ thù đi.
Tôi muốn tất cả các bạn ở đây nhận
biết được lòng tham và sự giận dữ. Bạn không phải đấu tranh với chúng hoặc
không phải theo chúng một cách mù quáng. Bạn nên thận trọng. Bạn nên quan sát
chúng và trở nên quen biết hơn với tất cả hình dạng của chúng, sức mạnh của
chúng, kỹ năng của chúng.
Bạn đã bao giờ chú ý rằng giận
dữ biến mất khi bạn quan sát nó không? bạn sẽ ngay lập tức chiều chuộng nó hoặc
kìm nén nó. Trong bất kỳ trường hợp nào thì bạn cũng không quan sát nó. Bạn vẫn
giữ nguyên không nhìn thấy và không biết. Đây chính là nơi chúng ta tạo ra sai
lầm của mình, cả hai, chiều chuộng và kìm nén đều góp sức cho sai lầm này.
Riêng biệt từ hai điều này cũng
còn có lựa chọn thứ ba, và tôi muốn giới thiệu nó cho bạn. Đó là nhìn và quan
sát những khuynh hướng của bạn - không làm bất kỳ điều gì với chúng, chỉ đơn giản
là quan sát chúng. Một lúc nào đó, khi bắt đầu nhìn thấy chúng rõ ràng và ổn định,
lúc đó bạn sẽ nhận ra chúng bị bỏ rơi và biến mất. Chúng không thể đứng đó để
nhìn bạn. Sự tồn tại của chúng chỉ có thể trong trạng thái ảo ảnh, và với sự
quan sát tỉnh táo của con người thì nó trở thành không sống động, trở thành tê
liệt. Ảo giác của chúng ta, việc không quan sát của chúng ta đối với chúng là tồn
tại của chúng. Chúng giống như côn trùng chỉ sống trong bóng tối. Ngay khi có
ánh sáng chúng sẽ chết.
Tôi cũng muốn nói với bạn rằng,
làm thế nào để những người khác mình là điều không quan trọng. Làm thế nào để
mình nhìn thấy chính mình mới là điều quan trọng. Nhưng chúng ta có thói quen
nhìn chính mình thông qua con mắt của người khác, và chúng ta quên còn có cách
nhìn chính mình một cách trực tiếp. Đây là cách nhìn thực sự. Nó là trực tiếp.
Tuy nhiên, chúng ta tạo ra những hình ảnh giả của chính mình, chúng ta đeo những
mặt nạ để đánh lừa người khác, và thế rồi cái nhìn của chúng ta lại căn cứ vào
việc người khác nhìn chúng ta như thế nào!
Quá trình tự lừa dối này tồn tại
cùng chúng ta suốt nhiều cuộc đời. Nó trở thành sự cản trở đầu tiên trên con đường
tự nhận biết. Chúng ta phải phá vỡ rào cản này. Ngay từ lúc bắt đầu, việc phá vỡ
mọi sự tự lừa dối là điều cần thiết để biết bạn là gì, để biết chính bạn trong
sự trần trụi toàn bộ của mình, bởi vì chỉ sau khi điều này được thực hiện thì
những bước đi thực sự mới dẫn vào con đường tự nhận biết.
Con người không thể thâm nhập
vào địa hạt của sự thật chừng nào họ vẫn còn những quan niệm sai lầm về chính
mình, và chừng nào ảo giác vẫn khăng khăng tính cách sắm vai cái tôi thực sự.
Trước khi chúng ta có thể biết Thượng đế toàn năng, biết sự thật hoặc bản thể
thực sự của chúng ta, chúng ta phải biết tính cách tưởng tượng - đã bao phủ
chính chúng ta - thành tro tàn. Mặt nạ của sự lừa dối này không cho phép chúng
ta sống những cuộc đời thực sự; nó không cho phép chúng ta vượt lên những cuộc
sống giả tạo mà chúng ta đang sắm vai. Những người ước mong bước đi trên con đường
đời phải thức tỉnh khỏi những giấc mơ giả mà họ đang sống.
Bạn không cảm thấy bạn đang sắm
vai, đang diễn kịch sao? Bạn chưa bao giờ cảm thấy bạn là một cái gì đó bên
trong, là một cái gì đó quá khác biệt với bên ngoài sao? trong những thời điểm
lành mạnh tỉnh táo, khi bạn là chính mình, việc nhận ra sự lừa dối này có làm bạn
bị quấy rầy không? nếu những câu hỏi đó xuất hiện trong bạn và quấy nhiễu bạn
thì thực tại này có thể mang bạn ra khỏi vở diễn, có thể mang bạn từ sàn diễn tới
mặt đất vững chãi, nơi mà bạn không sắm vai diễn mà bạn là chính mình.
Con người phải hỏi chính mình
câu hỏi này: “Có phải ta là người mà ta đã từng nghĩ ta là vậy không?” Câu hỏi
này phải vọng lại trong sâu thẳm bản thể bạn. Nó phải xuất hiện trong sâu thẳm
bạn với sự nhận biết sâu sắc đến mức, sẽ không có không gian cho bạn nghĩ xem
đó có phải là ảo ảnh không.
Câu hỏi này, sự thẩm vấn này, sự
tự xem xét nội tâm này mang đến sự thức tỉnh tươi tắn về tâm thức trong chúng
ta, làm cho chúng ta cảm nhận chúng ta bị đánh thức khỏi giấc ngủ. Thế rồi
chúng ta bắt đầu nhìn thấy những lâu đài mà chúng ta đã xây dựng bởi những giấc
mơ, rằng con thuyền mà chúng ta du hành lại được làm bằng giấy. Toàn bộ cuộc đời
bạn bắt đầu có vẻ như là hão huyền, cứ như nó không phải là của bạn mà của một
người nào đó khác. Thực tế nó không phải của bạn mà là một phần của vở kịch nào
đó bạn đã sắm vai - vở kịch mà trong đó, giáo dục, đào tạo, văn hóa, truyền thống
và xã hội đã loại bạn. Nhưng vở kịch này không bám rễ trong bạn.
Chúng ta hầu như không là con
người. Chúng ta là những kẻ bù nhìn, không gốc rễ, không nền tảng, giống như những
nhân vật trong câu chuyện hư cấu, không tồn tại trong thực tại. Tôi nhìn thấy bạn
lạc lối và loanh quanh trong giấc mơ này. Tất cả mọi hành vi của bạn được thực
hiện trong giấc ngủ. Tất cả mọi hoạt động của bạn là trong giấc ngủ. Nhưng bạn
có thể luôn thức dậy từ giấc ngủ này. Đây là sự khác biệt giữa ngủ và chết. Bạn
có thể thức dậy từ điều trước chứ không thể từ điều sau. Giấc ngủ của bạn dù có
sâu thế nào cũng không thành vấn đề, vẫn luôn có sự tỉnh giấc. Giấc ngủ có tiềm
năng như vậy ẩn dấu bên trong nó.
Nếu bạn mặt đối mặt với chính
mình thì nhiều ảo ảnh sẽ bị phá vỡ tan tành, giống như con người tự coi mình là
rất đẹp trai bị vỡ mộng khi lần đầu tiên anh ta đứng trước gương. Nếu như có một
cái gương để nhìn vào cơ thể thì cũng có một cái gương nhìn vào bản thể. Tôi
đang nói về cái gương này. Tự quan sát là cái gương này.
Bạn có thực sự muốn nhìn sự thật
của chính bạn không? Bạn có muốn gặp con người thực sự của bạn không? Và khi biết
có cơ hội để nhìn thấy chính mình ở trạng thái hoàn toàn trần trụi bạn có cảm
thấy sợ hãi không?
Nỗi sợ hãi đó là điều rất tự
nhiên. Vì nỗi sợ hãi này mà chúng ta gợi lên những giấc mơ mới về chính chúng
ta, và cố quên chúng ta thực sự là ai. Nhưng những giấc mơ này không thể là bầu
bạn của bạn; bạn không thể tới bất kỳ đâu với sự giúp đỡ của chúng. Chúng chỉ
đơn giản là sự lãng phí thời gian, và bạn sẽ lỡ mất cơ hội vô giá có thể dẫn bạn
về nhà.
Bạn hẳn tự hỏi, tại sao tôi yêu
cầu bạn quá nhiều về việc phải nhìn thấy sự trần trụi, sự xấu xa, sự trống rỗng
của bản thể bạn. Sẽ là tốt hơn nếu để lại điều vô hình, cái thứ không thích hợp
để nhì? Trang hoàng những gì xấu xa bởi đồ trang sức, và che phủ những gì giá
trị bởi những bức màn có phải là ý tưởng tốt không? Nói chung đây chính xác là
những gì chúng ta thực hiện. Đây là thói quen phổ biến. Nhưng thói quen này rất
nguy hiểm, bởi vì chúng ta giấu giếm những vết thương hoặc không thể làm lành
chúng. Ngược lại chúng trở nên bị tiêm nhiễm hơn và nguy hiểm hơn. Vậy thì điều
xấu xa mà chúng ta đã giấu giếm không bị lấy đi mà lại thâm nhập vào tính cách
chúng ta. Chúng ta liên tục rắc nước hoa nhân tạo lên bề mặt trong khi mùi hôi
thối lại lan tỏa khắp bên trong. Và thời điểm xuất hiện khi mùi thơm không còn
tác dụng, khi mùi hôi thối bên trong hoặc bệnh tật bắt đầu được cảm thấy, khi đồ
trang sức không còn tác dụng nữa thì điều xấu xa bên trong bắt đầu nổi lên.
Tôi không phải là người rắc nước
hoa; tôi là người trừ tiệt những mùi hôi thối. Tôi không phải là người che giấu
điều xấu xa bởi đồ trang sức và những bông hoa; tôi là người thủ tiêu điều xấu
xa, đánh thức vẻ đẹp và âm nhạc bên trong. Vì sự vắng mặt của chúng và mọi thứ
khác là vô nghĩa. Mọi nỗ lực của chúng ta là vô dụng. Giống như là ép cát để lấy
dầu.
Tôi cũng yêu cầu bạn hãy khám
phá những gì ẩn dấu bên trong mình. Hãy khám phá chính bạn và nhận biết chính
mình. Đừng chạy khỏi bản thân mình. Và chạy trốn khỏi bản thân mình là điều
không thể. Bạn sẽ đi đâu? Bạn sẽ đạt được gì bằng việc bỏ chạy? Chẳng thành vấn
đề cho dù bạn đi đâu hoặc bạn sẽ cùng tôi. Bạn sẽ biến đổi chính mình nhưng bạn
không thể chạy khỏi bạn.
Mắt xích đầu tiên trong chuỗi
xích của sự biến đổi này là tự quan sát. Và điều kỳ diệu của những điều kỳ diệu
là, khi con người biết điều xấu xa thì cũng là lúc thoát khỏi nó! Biết nỗi sợ của
chính mình là tự do khỏi nỗi sợ đó; biết sự căm ghét là tự do khỏi sự căm ghét.
Chúng có đó bởi vì chúng ta không nhìn vào chúng. Chúng sau chúng ta bởi vì
chúng ta đang cố chạy khỏi chúng. Thời điểm chúng ta dừng thì chúng cũng sẽ dừng
- giống như cái bóng của chúng ta chạy cùng chúng ta và dừng khi chúng ta dừng.
Và nếu chúng ta nhìn vào những
điều này thì toàn bộ tình trạng sẽ ngay lập tức biến đổi. Những gì chúng ta
nghĩ là vong hồn và ma quỷ thì lại chỉ là những cái bóng! Bởi vì chúng ta chạy
cho nên những ma quỷ và vong hồn chạy theo sau chúng ta - và điều này lại làm
chúng ta chạy nhiều hơn! Thời điểm chúng ta dừng thì chúng trở thành chết; ngay
khi chúng ta nhìn chúng, chúng dừng tồn tại. Chúng chỉ là những cái bóng. Và chắc
chắn rằng những cái bóng không thể làm bất kỳ điều gì! Có cái bóng của điều xấu
xa, cho nên để che giấu, chúng ta mặc trang phục cho nó và trang hoàng nó bởi
những bông hoa. Và vì vậy mà chúng ta tạo ra ảo ảnh. Bây giờ, khi chúng ta nhìn
thấy nó như là cái bóng và không là gì khác thì không cần phải trang phục cho
nó nữa, chúng ta tự do khỏi cái bóng và nhận ra rằng cái bóng luôn có đó. Và sự
nhận biết quan trọng này cho chúng ta cái nhìn về vẻ đẹp, vẻ đẹp tuyệt vời nhất.
Tôi cũng đã có cái nhìn này.
Tôi dừng chạy khỏi những cái bóng và điều đó cho tôi sức mạnh để nhìn qua bên
kia chúng. Và những gì tôi nhìn thấy ở đó, đó là sự thật, mọi thứ được biến đổi.
Sự thật biến đổi mọi điều. Chính sự hiện diện của nó là cách mạng. Do vậy mà
tôi nói với bạn đừng sợ hãi. Nhìn những gì thực sự đều có đó, đừng tìm kiếm nơi
trú ẩn trong những giấc mơ và sự tưởng tượng. Con người dám từ bỏ những nơi trú
ẩn này sẽ lại được cư ngụ trong sự thật.
Buổi sáng hôm nay, một người
nào đó đã hỏi tôi, nhận biết trực tiếp chính mình là gì. Nhận biết trực tiếp
chính bạn có nghĩa không chấp nhận quan niêm của người khác về mình. Nhìn chính
bạn xem có gì bên trong, có gì ẩn dấu bên trong những ý nghĩ của bạn, trong những
ham muốn của bạn, trong những hành vi của bạn, trong những hy vọng của bạn,
trong những ước mong của bạn. Tìm kiếm những vấn đề này một cách trực tiếp, giống
như con người tìm kiếm nơi ở mới sau khi họ tới nơi dừng chân mới của họ. Tìm
kiếm chính bạn cứ như là tìm kiếm người chưa quen, người xa lạ. Điều này sẽ cho
bạn nhiều điều tốt lành. Nhiều hơn bất kỳ điều gì khác, nó sẽ làm tan vỡ hình ảnh
khắc sâu trong tâm trí bạn thành từng mảnh. Thần tượng này đã bị đập tan thành
nhiều mảnh, và bạn sẽ vượt qua mảnh đất của những giấc mơ để tới vùng đất của
thực tại.
Trước khi chúng ta trở thành
người tốt và thành thực, đầu tiên, chúng ta phải xua đuổi những ảo ảnh về sự thật
và lòng tốt, mà chúng ta đã tạo ra để che giấu điều không thật và xấu xa bên
trong chúng ta. Dù sao chăng nữa thì những ảo ảnh này cũng là tự lừa dối. Không
ai tạo ra hình ảnh và tính cách hư cấu cho chính mình mà không được gì. Nó được
thực hiện bởi một nhu cầu bức thiết. Nó được thực hiện để bảo vệ con người khỏi
bị bẽ mặt trong con mắt của mọi người. Khi con người thoáng nhận ra con thú có ở
trong mình thì chính sự hiện diện của nó đã dày vò họ, và họ tự cảm thấy bẽ mặt.
Có hai cách để bảo vệ bạn khỏi
sự bẽ mặt này: hoặc là con thú phải biến đi, hoặc là bạn phải quên điều đó. Để
làm cho nó biến đi, bạn phải trải qua Sadhana, thực hành kỷ luật. Nhưng việc
quên con thú là điều dễ dàng. Đó là điều rất đơn giản. Một mình sự tưởng tượng
có thể tạo ra trò gian trá. Chúng ta tạo ra hình ảnh giả của chính chúng ta, và
với sự giúp sức của hình ảnh này mà con thú bị kìm nén. Nhưng nó không biến đi.
Nó trở nên năng động phía sau hình ảnh này. Hình ảnh này chỉ là sự biểu hiện
bên ngoài, bởi vì phía sau lưng nó là con thú đang nằm. Bạn không nhìn thấy rằng,
trong cuộc sống thực sự thì hình ảnh này bị mất đi, bị đánh bại hàng ngày sao?
đây là điều tự nhiên. Con thú bên trong mới là điều thực sự, cho nên nó đánh bại
mọi nỗ lực của chúng ta. Hàng ngày sự tưởng tượng này bị đánh bại bởi chính nó.
Mặc dù điều này, bạn vẫn giữ
cho những hình ảnh đó sống động và chăm sóc chúng chu đáo. Bạn quá bận rộn để cố
chứng minh cho những người khác và cho chính bạn rằng, chúng là thực - thông
qua những hoạt động từ thiện của bạn, những sự hy sinh của bạn, nhưng hoạt động
tỏ lòng thương cảm và sự phục vụ của bạn, thông qua tất cả những cái gọi là những
hành vi đạo đức của bạn. Không phải tất cả những điều đó chỉ để tìm kiếm bằng
chứng thôi sao? không phải tất cả điều đó chỉ là những nỗ lực để chứng minh những
hình ảnh là thực sao? Nhưng tất cả những điều này đều không hiệu quả. Hình ảnh
mà bạn tự tạo dựng về mình vẫn chỉ là thứ tê liệt, vô hồn. Nó vẫn còn nguyên là
không sự sống; không có khả năng nào để sự sống vào nó.
Tôi yêu cầu bạn phải giải phóng
chính mình khỏi gánh nặng vô nghĩa này. Hãy để cho người bạn đồng hành giả tạo
và vô nghĩa này biến đi, hãy nhận biết và hiểu điều gì là thực. Việc thiết lập
hình ảnh giả sẽ cản trở hành trình, còn sự quan sát con thú bên trong bạn sẽ giải
phóng bạn khỏi sự lừa dối này, sẽ chỉ ra con đường cho bạn.
Tối qua tôi đã đi qua cánh đồng,
ở đó tôi nhìn thấy những hình nộm người. Những hình nộm cứng đờ đã được dựng
lên và đã được mặc những chiếc áo. Ở phía trên cái đầu có những cái bình bằng đất.
Trong bóng đêm, chim muông và thú vật coi chúng như những người canh gác và đã
sợ hãi bỏ đi. Tôi nhìn vào những bù nhìn này và cũng nhìn vào những người cùng
tôi. Sau đó tôi nói, “Chúng ta hãy nhìn vào bên trong chúng ta để nhận ra chúng
ta không phải là những bù nhìn”. Những người đồng hành cùng tôi bắt đầu cười
vang. Nhưng tôi nhìn thấy rằng điệu cười của họ là hoàn toàn giả tạo.
Mọi thứ về chúng ta đã trở nên
giả tạo - toàn bộ cuộc sống của chúng ta, cách cư xử của chúng ta, điệu cười của
chúng ta, những giọt nước mắt của chúng ta. Mọi thứ đã trở nên giả tạo. Chúng
ta bị kiệt sức bởi những gánh nặng của những điều giả dối này. Và mặc dù những
điều giả dối này quá nặng nề nhưng chúng ta vẫn không quẳng nó đi, bởi vì thậm
chí chúng ta còn sợ hãi nhiều hơn những gì nằm phía sau sự giả dối này. Chúng
ta sợ tới đó, vì không có nơi nào chúng ta luôn nghĩ đến chỉ khi chính chúng ta
được nhận ra. Ngược lại, sự hiện diện của con người mà chúng ta luôn coi thường
sẽ được nhận ra trong sự nở hoa toàn bộ. Nỗi sợ hãi của chúng ta không cho phép
chúng ta khám phá bản chất chúng ta.
Đối với Sadhana của con người,
đối với sự tự nhận biết, không sợ hãi là mệnh lệnh đàu tiên của thời đại. Con
người không dám thì cũng không có khả năng đi vào chính mình. Đi vào chính mình
cần nhiều táo bạo hơn, mãnh liệt hơn so với khi bước đi trên con đường đơn độc
đầy khó khăn trong đêm tối, bởi vì ngay khi con người đi vào chính mình thì tất
cả các giấc mơ ngọt ngào về họ, mà họ đã ấp ủ trong thời gian lâu dài, cũng bị
phá vỡ, và người đó tìm ra chính mình bằng việc mặt đối mặt với điều xấu xa nhất,
tội lỗi hèn hạ nhất - vì tội lỗi đó mà họ nghĩ rằng họ hoàn toàn tự do.
Nhưng khi người đó dám khám phá
chính mình thì lại di chuyển vào những con hẻm tối, vào những thung lũng bên
trong họ, vào những nơi chốn đã bỏ hoang từ lâu, người đó nhận ra rằng mình đã
cập bến cuộc đời mới. Với quyết tâm dám lao vào bóng đêm này, con người tham
gia vào hành trình và cuối cùng họ đạt được ánh sáng - mục tiêu mà người đó đã
tìm kiếm trong nhiều đời, mục tiêu luôn né tránh họ bởi vì họ không dám đi vào
bóng đêm.
Bóng tối đã bao phủ và che dấu
ánh sáng giống như đống tro che dấu tia lửa. Ngay khi chúng ta thấm đẫm bóng
đêm thì ánh sáng cũng được nhìn thấy. Vì vậy mà tôi nói với bạn: nếu bạn muốn
ánh sáng thì đừng sợ hãi bóng tối. Con người luôn sợ hãi bóng tối sẽ không bao
giờ tìm được ánh sáng. Con đường của ánh sáng thông qua bóng tối. Như là vấn đề
thực tế, sự táo bạo đi vào bóng tối này được biến đổi thành ánh sáng bên trong.
Cám ơn sự táo bạo này, người đó dã ngủ và bây giờ người đó vừa thức.
Tôi nhận thấy rằng, bạn không
muốn đạt được tự nhận biết vì bạn sợ chính mình như là mình thự sự. Bạn muốn
nghe thấy câu như “sat-chit-anand - bản thể-tâm thức-phúc lạc”, những từ như là
“vĩnh hằng” và “đức hạnh”. Bởi vì chúng giúp bạn quên những gì thực sự là bạn -
là sự tương phản hoàn toàn đối với sat-chit-anand. Nhưng bạn muốn nuôi dưỡng bản
ngã mình. Chính vì vậy những kẻ phạm tội tụ tập xung quanh các sadhu, bởi vì
câu chuyện họ nghe ở đó là về sự thanh khiết của linh hồn và được là một với
brahma, điều đó thật dễ chịu với họ. Họ cảm thấy hối lỗi khi nghe những bài
thuyết pháp. Họ bắt đầu cảm nhận rằng phạm tội là điều quá dễ dàng và quá vô hại,
vì vậy mà linh hồn là tinh khiết và không bị ảnh hưởng bởi điều đó! Tin rằng
linh hồn bạn là tinh khiết và không điên cũng không làm cho tội lỗi chấm dứt.
Đó chỉ là sự tự lừa dối quá tuyệt. Đó là trò bịp bợm cuối cùng của tâm trí con
người. Nếu chỉ tin rằng không có bóng tối thì bạn không thể có ánh sáng.
Hệ tư tưởng dạy con người tin rằng,
tội ác không tồn tại và linh hồn không dính dáng đến tội ác là điều rất nguy hiểm.
Đó chỉ là phương tiện để quên tình trạng phạm tội của con người. Nó không dẫn đến
việc dập tắt tội lỗi mà chỉ để quên đi tội lỗi. Quên tội lỗi còn xấu xa hơn sự
tồn tại của nó. Bạn có khả năng nhìn thấy những tội lỗi của mình không? nhận biết
chúng là điều tốt, là điều có lợi. Nhưng không có khả năng nhìn thấy chúng, làm
ngơ chúng thì lại là điều tệ hại, bởi vì khi chúng được nhìn thấy thì chúng bắt
đầu thúc dục chúng ta, châm chọc chúng ta để chúng ta tự biến đổi. Nhận biết tội
lỗi sẽ mang đến sự thay đổi, và hoàn toàn ý thức về tội lỗi sẽ ngay lập tức
mang đến sự biến đổi.
Vì vậy, xin đừng dính líu đến
câu chuyện về sự thanh khiết của linh hồn, sự chứng ngộ và những thứ khác. Linh
hồn không có gì liên quan đến niềm tin. Nó là một cái gì đó được nhận ra trực
tiếp khi tính cách đầy tội lỗi bị đánh gục, và khi người tìm kiếm phá vỡ những
lớp của bóng đêm để đi vào những bí mật của chính mình, vào bản thể sâu thẳm,
vào trung tâm ánh sáng. Đó là sự nhận biết trực tiếp. Đó không phải là thứ có
thể tưởng tượng.
Bất kỳ khái niệm tưởng tượng
nào về nó cũng có thể trở nên rất tai hại. Tôi có thể trở thành rào cản và có
thể đứng trên con đường nhận ra ánh sáng, bởi vì nếu bạn tin rằng không có bóng
tối, thế thì không có khả năng bạn dịch chuyển một cái gì đó mà bạn tin là
không tồn tại. Và nếu linh hồn không phạm điều tốt hoặc điều xấu, vậy thì ý
nghĩ của việc vượt lên trên nó là gì? có những lời phát biểu và những câu hỏi
vô nghĩa của cái gọi là là những triết lý của chúng ta, chính họ đã đẩy nhiều
người vào những thế giới ảo giác. Sự độc hại này đã lan rộng, vì điều này mà
chúng ta nghĩ về chúng ta như là Thượng đế. Và ở cùng một thời điểm đó việc tìm
ra những tội phạm tầm cỡ hơn chúng ta trên trái đất này là điều khó khăn.
Đừng quên rằng, tự ca ngợi và
câu chuyện về sự tinh khiết của linh hồn đã làm lãng quên tội lỗi. Những người
đã rợi vào cái bẫy của câu chuyện này rồi thì việc thoát ra khỏi nó là điều rất
khó khăn. Trở nên tự do khỏi tội lỗi là điều dễ dàng, nhưng việc trốn thoát khỏi
sự hỗn loạn của loại triết gia nguy hiểm này là rất khó khăn.
Thực tế rằng, linh hồn là tinh
khiết thì cũng không phải là lý thuyết hoặc cũng không phải là nguyên lý, đó là
sự nhận biết trực tiếp. Và bất kỳ sự bạn luận nào về nó cũng là vô dụng. nó giống
như việc tự tạo ra ảo ảnh trong tâm trí của người bệnh tật rằng, bệnh của họ
không tồn tại. Nếu con người bệnh tật chấp nhận điều này như cẩm nang thì hậu
quả là, thay vì bình phục lại là cái chết thực sự.
Những người biết không bao giờ
bàn luận về sự nhận biết. Họ nói về Sadhana, về con đường dẫn tới sự nhận biết.
Không phải nên cân nhắc sự nhận biết mà Sadhana nên được cân nhắc. Sự nhận biết
buộc phải theo sau Sadhana. Nghĩ về nó là điều vô nghĩa. Và nếu một người nào
đó coi sự nhận biết là hiển nhiên thì Sadhana của họ là điều không thể.
Việc coi nhận biết-không-Sadhana
là điều hiển nhiên nhìn mới dễ dàng là sao! bằng cách này, con người bắt đầu cảm
thấy niềm vui tự do khỏi tội lỗi, nhưng thực chất là không rũ bỏ được khỏi nó,
với sự hấp dẫn mãnh liệt của ảo ảnh, những kẻ ăn xin được nói rằng họ là hoàng
đế chắc hẳn phải vui sướng vô bờ! Không có gì ngạc nhiên khi những người nói với
họ như vậy lại được kính trọng, và họ tôn thờ những người đó bằng việc phủ phục
dưới chân họ. Không gì có thể dễ dàng hơn và ít tốn kém hơn so với việc giải
thoát khỏi nghèo đói và tội lỗi! triết lý giả tạo này cho bạn sự tự do rất dễ
dàng, nhưng Sadhana lại đòi hỏi bạn nỗ lực lớn lao.
Tôi hy vọng bạn không bị mắc
vào cái bẫy của bất kỳ triết lý nào hoặc của nhà tư tưởng nào. Tôi hy vọng bạn
không phải viện đến bất kỳ kiểu đường tắt nào như vậy. Cách dễ dàng nhất và ít
tốn kém nhất là tin rằng linh hồn và tinh khiết và khai sáng, rằng linh hồn
chính là là Brahma và bạn không phải thực hiện điều gì - và tất nhiên, bất kỳ
điều gì xảy ra thì cũng là tốt nhất, bởi vì không có gì cần phải từ bỏ.
Đừng quên rằng, thậm chí sự thật
cũng có thể bị lạm dụng, và thậm chí sự thật cao quý nhất cũng có thể bị sử dụng
để che dấu những điều lầm thường nhất. Điều này đã xảy ra trong quá khứ và nó
đang xảy ra hàng ngày. Sự hèn nhát có thể được che dấu bởi không bạo lực, tội lỗi
có thể được che dấu dưới triết lý của sự tinh khiết và khai sáng của linh hồn,
và không-hành động dưới trang phục của sannyas.
Tôi muốn cảnh báo bạn chống lại
những điều nguy hiểm này. Nếu bạn không đề phòng chúng thì bạn không thể tạo ra
quá trình mạnh mẽ theo hướng dẫn của bản thể bạn. Đừng tìm kiếm nơi ẩn nấp dưới
bất kỳ mái che triết lý nào, cố mà thoát khỏi tội lỗi và bóng đêm đã che phủ bạn.
Nhận biết chúng. Trở nên quen biết chúng, chúng có đó. Đừng quên rằng chúng tồn
tại. Thậm chí mặc dù chúng giống những giấc mơ thì chúng vẫn có đó. Và đừng
nghĩ rằng những giấc mơ không tồn tại. Thậm chí những giấc mơ cũng có sự tồn tại.
Nó cũng có thể che lấp chúng ta, quấy nhiễu chúng ta. Nói rằng, “đó chỉ là giấc
mơ”, sẽ không dẫn bạn tới đâu. Không có giải pháp nào khác ngoài việc thức tỉnh.
Nhưng nếu người đó thích thì họ thậm chí có thể mơ khi đã được đánh thức. Triết
lý giả tạo, triết lý-không-Sadhana cũng thực hiện điều tương tự. Nó không đánh
thức bạn, nó chỉ đơn giản gây ra giấc mơ của thức tỉnh. Đây là giấc mơ bên
trong giấc mơ. Bạn đã không có những giấc mơ nơi bạn đã nhìn thấy chính bạn như
là người thức tỉnh sao?
Tin và nói một cách đơn thuần rằng,
không có tội lỗi, không bóng tối, không mục đích phụng sự. Đó chỉ là biểu cảm ước
mong của bạn mà không phải sự thật. Đó là ước mong của chúng ta rằng không nên
có tội lỗi, không bóng tối, mà chỉ một mình ước mong là đủ. Đó là điều quan trọng.
Dần dần những nhà triết học đó bắt đầu tin những giấc mơ về sự hoàn thiện, giống
như người ăn xin muốn là vua chúa, cuối cùng sẽ bắt đầu mơ mình trở thành vua.
Họ luôn ước mong điều đó và cuối cùng họ tưởng tượng họ đã đạt được những gì họ
muốn, nhưng thực tế họ không đạt được bất kỳ điều gì. Và vì vậy việc quên thất
bại là điều dễ dàng. Và họ đã thở dài mãn nguyện trong giấc ngủ của mình, bởi
vì trong giấc mơ họ đã đạt được những gì họ không thể có trong thực tại.
Tôi hy vọng bạn đang không tìm
kiếm sự mãn nguyện đó ở đây. Nếu như vậy thì bạn đã đến với người không phù hợp.
Tôi không thể cho bạn bất kỳ nền tảng nào của sự tự lừa dối. Tôi là người phá vỡ
giấc mơ và tôi muốn đánh thức bạn từ giấc ngủ của bạn.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thức
dậy là đau khổ, nhưng đó là sự tự hành xác duy nhất để hối lỗi. Sự tự hối lỗi
này, sự đau khổ này bắt đầu với nhận biết của bạn về tình trạng hối lỗi, nhận
biết về trạng thái hối hận thực của bạn. Bạn không thể che dấu thêm bất kỳ ảo ảnh
nào nữa. Bạn biết sự thực là gì, bạn biết như là nó vậy. Điều này sẽ gây ra nỗi
bất hạnh và điều này sẽ gây ra đau khổ, bởi vì nó sẽ hủy diệt những giấc mơ ngọt
ngào mà trong những giấc mơ đó bạn thấy mình như là hoàng đế. Hoàng đế sẽ biến
mất à kẻ ăn xin sẽ tồn tại trong ánh sáng, vẻ đẹp sẽ biến mất và điều xấu xí sẽ
xuất hiện; điều thiện sẽ tan biến và điều ác sẽ trở thành hiện thực; con thú
trong bạn sẽ đối diện bạn trong toàn bộ sự trần trụi của nó.
Điều này là hoàn toàn cần thiết,
là rất cần thiết. Đó là điều bắt buộc để vượt qua sự đau đớn về thể xác và tinh
thần này. Đó là điều không thể tránh bởi vì đó là nỗi đau sinh nở khi đứa trẻ
ra đời. Sau khi chúng ta nhìn thấy con thú mặt-đối-mặt, chúng ta sẽ bắt đầu biết
con người không phải là con thú, và đó là điều duy nhất.
Con người nhìn thấy con thú mặt-đối-mặt
trở nên khác với con thú. Sự nhận ra con thú bên trong này phá vỡ sự đồng dạng
với nó. Sự quan sát tách biệt người quan sát với đối tượng quan sát. Và thế là
hạt mầm thức tỉnh đã được gieo, khi nó hoàn toàn phát triển, nó sẽ nở hoa thành
tự nhận biết.
Bỏ chạy khỏi tội lỗi, khỏi bóng
tối và khỏi con thú thì không phải là Sadhana mà là bỏ trốn khỏi nó. Đó là sự
trốn chạy khỏi sự thật. Giống như con đà điểu dấu đầu trong cát và cảm thấy an
toàn bằng việc nghĩ rằng, kể từ đó nó sẽ không thể nhìn thấy kẻ thù nữa, kẻ thù
không tồn tại nữa. Nếu điều này là thật thì mới tuyệt vời làm sao! nhưng không
phải như vậy. Không nhìn thấy kẻ thù không có nghĩa là nó không tồn tại. Ngược
lại, nó trở nên nguy hiểm hơn. Với đôi mắt nhắm bạn sẽ là con mồi ngoan ngoãn.
Với sự hiện diện của kẻ thù mắt bạn nên rộng mở hết cỡ, kể từ đó sự nhận biết kẻ
thù là trong sâu thẳm bạn.
Sự ngu dốt có thể không động chạm
gì đến chúng ta nhưng lại là điều tai hại. Vì lý do này mà tôi yêu cầu bạn khám
phá và quan sát phần bóng tối của bạn một cách toàn bộ. Trút bỏ mọi trang phục
và nhìn xem bạn là gì. Hãy nhấc đầu bạn khỏi đống cát và nhìn xem.
Nhìn với đôi mắt mở rộng nhất của
bạn, chính việc nhìn này là sự chuyển hóa, là sự khởi đầu của cuộc đời mới. Với
đôi mắt mở rộng của bạn, sự thay đổi bắt đầu và bất kỳ điều gì bạn làm thì sau
đó cũng mang bạn tới thẳng sự thật. Phá vỡ mọi lớp của bóng tối, bạn bước đi
trong ánh sáng; quét đi mọi tội lỗi, bạn đạt được chúa trời; đánh đòn chí từ
vào sự ngu dốt, bạn đạt tới linh hồn.
Đây là con đường đúng đắn đối với
Sadhana của con người, đối với hành trình tới tự nhận biết. Và trước điều này
thì không ước mơ nào cần được mơ - không ước mơ về linh hồn và Thượng đế, không
ước mơ về sat-chit-anand và brahma. Điều này giống như sống trong thiên đường lừa
dối trong khi thiên đường thực sự lại bị thất lạc. Bạn cũng có thể đạt tới trạng
thái hoàn hảo đó, sat-chit-anand, bởi con đường của hành động, bởi nghiệp chướng,
bởi việc xua tan ngu dốt và bóng tối.
Tối hôm qua một người nào đó đã
hỏi tôi satsang là gì. Tôi đã trả lời rằng, satsang có nghĩa là sự có mặt của bản
thể con người, của sự thật, và rằng sự thật đó không thể được tìm ra ở bên
ngoài. Không guru hoặc không người thuyết giảng, hoặc không sách giáo huấn nào
có thể cho bạn điều đó. Nó ở bên trong bạn, và nếu bạn ước mong đạt được nó thì
hãy tìm kiếm người đồng hành của chính bạn.
Hãy cùng với chính bạn. Nhưng
chúng ta luôn đồng hành với một người nào đó khác, và chưa bao giờ cùng với
chính chúng ta.
Có một lần Echart ngồi dưới lùm
cây trên cánh đồng đồng hiu quạnh. Có một người bạn đi ngang qua và nhìn thấy
ông ta đang ngồi đó. Người đó đi tới chỗ ông ta và nói, “Tôi nhìn thấy ông đang
ngồi một mình, và tôi nghĩ tôi sẽ đến chỗ ông”. Bạn có biết Eckhart trả lời như
thế nào không? Ông ta nói, “Tôi đã cùng với chính mình, nhưng ông đã đến và bây
giờ tôi hoàn toàn đơn độc”.
Bạn đã bao giờ là bạn đồng hành
với chính mình như vậy chưa? Đây là satsang. Đây là sự cầu nguyện. Đây là thiền.
Khi tôi hoàn toàn đơn độc bên trong chính mình và khi không ý nghĩ, không nghĩ
về bất kỳ ai, tôi đang đồng hành với chính bản thể mình. Khi mà thế giới bên
ngoài vắng mặt thì bên trong sẽ có sự đồng hành với chính bản thể của con người.
Trong trạng thái không người đồng hành và đơn độc đó, trong bản thể tinh khiết
của bạn, sự thật được nhận ra bởi vì trong bản thể sâu thẳm của mình thì chính
bạn là sự thật đó.
Vì vậy mà đó là vấn đề của lòng
mộ đạo mà không phải là vẻ bề ngoài mộ đạo. Bất kỳ khi nào có bất kỳ ai hỏi tôi
về lòng mộ đạo thì câu hỏi đầu tiên tôi hỏi người đó là, “Bạn muốn biểu hiện là
mộ đạo hay trở thành mộ đạo?” Hai con đường là hoàn toàn khác nhau. Trở nên mộ
đạo là Sadhana, là quá trình của tự nhận biết; biểu hiện là mộ đạo chỉ là tự
trang điểm. Trang phục của sadhu và các thánh, sự rập khuôn của họ, những chiếc
áo choàng truyền thống, những quyển sách cua rhoj, những dấu hiệu trên trán họ
và ở cơ thể họ - tất cả những thứ đó chỉ để biểu hiện là mộ đạo. Nếu bạn cũng
muốn biểu hiện là mộ đạo theo kiểu như vậy thì điều đó dễ dàng.
Nhưng nên nhớ, việc biểu hiện
là cho người khác, việc trở thành là cho chính mình. Tôi không như những người
khác biết mình từ bên ngoài. Tôi là người biết mình từ bên trong. Nếu tôi xuất
hiện để bạn cùng hàng vơi sự thật một cách tự chủ, thì điều đó có chứa đựng bất
kỳ giá trị gì cho bạn không? Sự thực, giá trị chỉ liên quan đến chính bản thể
tôi.
Những phẩm chất mộ đạo cũng có
thể bị bào mòn giống mộ đạo của giới thầy tu. Mọi người mặc nó giống như đồ
trang sức chỉ để trang trí. Và toàn bộ điều này lại còn nguy hiểm hơn. Hành vi
của con người có thể là hai dạng, giống như những bông hoa thật và những bông
hoa bằng giấy. Loại đầu tiên xuất hiện từ sự sống đích thực và là nhựa cây; loại
thứ hai không có sự sống trong chúng. Chúng không nở thành những bông hoa và
cánh hoa của chúng được dán lại cùng nhau.
Khi chúng ta bị sốt, cơ thể của
chúng ta chạy đua với nhiệt độ, chúng ta không cố gạt bỏ cơn sốt bằng việc hạ
nhiệt độ xuống. Chúng ta cố hạ cơn sốt và điều này làm cho nhiệt độ trở lại bình
thường. Nhiệt độ không là gì mà là triệu chứng của sốt, nó không phải là bệnh tật.
Nó chỉ là dấu hiệu mà không phải là kẻ thù. Hẳn bạn muốn gọi thầy thuốc để ông
ta có thể chiến đấu với nhiệt độ chăng?
Thiếu thốn tương tự về sự lành
mạnh có thể được tìm ra ở cuộc sống tôn giáo. Những dấu hiệu bề ngoài bị nhầm lẫn
và coi những triệu chứng đó là căn bệnh, thế là chúng ta bắt đầu đấu tranh. Điều
này không ích gì cho việc loại bỏ bệnh tật. Ngược lại, bệnh nhân, người nhiễm bệnh
sẽ chắc chắn bị loại bỏ.
Tính ích kỷ, sự giả dối, bạo lực,
thói dâm ô, thói tham lam, thói ham muốn, tất cả đều là biểu hiện, là triệu chứng.
Chúng là nhiệt độ. Chúng không phải là bệnh tật. Cuộc đấu tranh của chúng ta
không trực tiếp chống lại chúng mà thông qua chúng, chúng ta chỉ cần nhận ra rằng
có thủ phạm bên trong. Thủ phạm này là sự ngu dốt của bản thể ta. Đây là sự ngu
dốt của bản thể được biểu hiện bằng nhiều cách khác nhau, giống như tính ích kỷ,
thói dâm ô, nỗi sợ hãi, sự giận dữ, bạo lực, dối trá và vân vân. Và vì chúng chỉ
là biểu hiện, chỉ là dấu hiệu cho nên chúng không thể bị đánh bật.
Vậy thì chúng ta phải làm gì?
chúng ta phải đấu tranh bằng việc triển lãm những bông hoa nhân tạo về sự thật,
không bạo lực, lòng nhân từ, sự can đảm chăng? Bạn cũng đã tự trang điểm mình với
những bông hoa như vậy. Hãy nhận biết,
hãy bảo đảm rằng bạn không bị đánh lừa bởi chúng, thậm chí bạn có thể
thành công trong việc làm cho người khác lầm đường lạc lối.
Vấn đề không phải là rũ bỏ sự
giả dối, bạo lực và nỗi sợ hãi mà là vượt lên trên sự ngu dốt của bản thể ta. Tất
cả chúng có đó vì sự ngu dốt này. Không có nó, chúng không thể tồn tại. Nếu
không có sự ngu dốt của bản thể ta thì tất cả những điều này sẽ tự động biến
đi, và khoảng không của chúng sẽ tự động được điền đầy bởi sự thật, bởi sự
khiêm nhường, bởi không ước mong, bởi tự do khỏi giận dữ, bởi không bạo lực, bởi
không sở hữu. Chúng cũng là những tín hiệu. Chúng là những dấu hiệu của tự nhận
biết.Trích 'Con đường hoàn hảo'





No comments:
Post a Comment