Osho - Luận về
Cuộc đời
Thiền định Mỗi
tuần – Tuần 31. Vô trách nhiệm
Ngày
30 Tháng Bảy
Vô trách nhiệm
Khi bạn bắt đầu
chịu trách nhiệm với chính mình, khi đó bạn bắt đầu vứt bỏ những chiếc mặt nạ,
những gương mặt giả tạo của mình. Mọi người bắt đầu cảm thấy bối rối bởi họ
luôn có những mong đợi của họ. Lúc này họ cảm thấy bạn là người đầy trách nhiệm.
Khi nói bạn vô trách nhiệm, họ
muốn nói rằng bạn đang thoát ra khỏi sự kìm kẹp của họ, bạn đang trở thành một
người tự do. Để chỉ trích những gì bạn đang thực hiện, họ gọi đó là "sự vô
trách nhiệm".
Thực ra, sự tự do của bạn đang
phát triển. Bạn đang trở thành một người có trách nhiệm nhưng sự chịu trách nhiệm
có nghĩa là khả năng phản ứng. Nó không phải là một nhiệm vụ phải được hoàn tất
theo ý nghĩa thông thường. Nó là sự sẵn sàng phản ứng, sự nhạy cảm.
Nhưng bạn càng nhạy cảm thì bạn
càng nhận thức rằng nhiều người nghĩ rằng bạn vô trách nhiệm - bạn phải chấp nhận
điều đó - vì quyền lợi của họ không được thỏa mãn. Nhiều khi bạn sẽ không thỏa
mãn được những mong đợi của họ, không ai có mặt ở đây để thỏa mãn sự mong đợi của
người khác cả.
Trách nhiệm cơ bản là trách nhiệm
với chính bản thân mình nên thoạt tiên người chiêm nghiệm thiền định thường rất
vị kỷ. Nhưng sau đó, khi họ đã tập trung hơn, sinh lực của họ bắt đầu tuôn
trào. Nhưng đó không phải là một nhiệm vụ. Đó không phải là một việc gì đó mà họ
cần phải thực hiện. Họ thích làm thế; đó là sự chia sẻ.
Ngày
31 Tháng Bảy
Không thể diễn tả
Khi một điều gì đó thực sự xảy ra, không ai
có thể diễn tả được nó.
Sự thiêng liêng xuất hiện ở những
thời khắc mà một điều gì đó xảy ra và mọi người không thể nói được rằng điều gì
đang xảy ra, điều gì đã xảy ra, mọi người không thể nói được thành lời.
Khi đó một điều gì đó thực sự
đã xảy ra.
Ngày
1 Tháng Tám
Sự bối rối hạnh phúc
Sự rõ ràng luôn thuộc về tâm hồn. Niềm hạnh
phúc là điều tuyệt đối. Tất cả những gì sống động đều tạo ra bối rối. Chỉ có những
gì đã chết mới rõ ràng.
Đừng tìm kiếm sự rõ ràng, nếu không bạn sẽ mãi bám chặt lấy đau khổ của mình vì sự đau khổ là điều rõ ràng. Bạn tìm đến bác sĩ, nếu bạn mắc phải một căn bệnh nào đó ông ta có thể chẩn đoán nó một cách rõ ràng. Ông ta có thể chẩn đoán được nếu bạn bị ung thư hoặc hàng ngàn bệnh khác. Nhưng nếu bạn khỏe mạnh ông ta chẳng có gì để chẩn đoán. Thực ra, y học không thể định nghĩa được sức khỏe là gì. Họ có thể nói rằng bạn không bị bệnh, nhưng họ không thể khẳng định sức khỏe là gì.
Niềm hạnh phúc luôn lớn lao hơn
sức khỏe. Sức khỏe là niềm hạnh phúc của thể xác, niềm hạnh phúc là sức khỏe của
linh hồn nên đừng quan tâm đến sự rõ ràng. Ở đây chúng ta không xử lý con số. Sự
bối rối là sự hỗn độn (thậm chí là sự sợ hãi) nhưng cuộc hành trình vẫn còn
phía trước mọi thử thách vẫn còn phía trước nên bạn hãy đứng lên và đối mặt với
nó.
Bạn hãy tập trung nhiều hơn vào
niềm hạnh phúc, hãy quên đi mọi bối rối. Khi bạn đến một vùng đất mà trước đây
bạn chưa từng đến, bạn lập tức bối rối bởi mọi khuôn khổ của bạn đều xưa cũ. Bạn
hãy lắng nghe niềm hạnh phúc, hãy để nó làm người dẫn đường cho bạn. Hãy để niềm
hạnh phúc quyết định hướng đi của bạn, hãy bước theo nó.
Ngày
2 Tháng Tám
Lời hứa
Một người thực sự sáng suốt là một người
không bao giờ hứa hẹn về bất kì điều gì.
Ai có thể biết được ngày mai mình sẽ ra sao? Ngay cả bạn cũng không thể nói được rằng bạn sẽ ra sao vì bạn chưa biết ngày mai và những gì sẽ xảy ra ở ngày mai. Thế nên những người thực sự tỉnh táo là những người không bao giờ hứa hẹn bất kỳ điều gì bởi làm sao bạn có thể hứa được? Bạn không thể nói với một ai đó rằng "Ngày mai tôi cũng vẫn còn yêu bạn" vì có ai biết được điều này?
Sự sáng suốt thực sự sẽ giúp bạn
có đủ khiêm tốn để nói rằng "Tôi không thể nói gì về ngày mai. Hãy để ngày
mai đến. Tôi hy vọng rằng tôi sẽ yêu thương bạn nhưng không có gì chắc chắn cả".
Đó chính là vẻ đẹp.
Ngày
3 Tháng Tám
Sinh lực
Khi nhánh cây tràn đầy sinh lực thì nó nở
hoa. Hoa là thứ xa xỉ. Chỉ khi bạn có quá nhiều và bạn không chứa đựng được thì
nó mới nở bung ra thành hoa.
Sự duy linh là sự nở hoa - nó là thứ xa xỉ tối thượng. Nếu sinh lực bạn tràn đầy, khi đó hoa nở trong bạn. William Blake rất đúng khi nói rằng "Sinh lực là niềm vui sướng". Bạn càng có nhiều sinh lực thì bạn càng vui sướng.
Thất vọng xuất hiện vì sinh lực
không ngừng bị rò rỉ, vì người ta đã quên đi cách giữ gìn nó. Qua ngàn lẻ một
suy nghĩ - lo lắng, khao khát, tưởng tượng, mơ mộng, ký ức - sinh lực bị rò rỉ.
Sinh lực bị rò rỉ vào những việc không cần thiết mà chúng ta có thể dễ dàng
tránh được. Khi không cần nói, người ta vẫn không ngừng nói. Khi không cần làm
gì, họ không thể ngồi yên lặng, họ phải "làm".
Mọi người bị ám ảnh bởi việc
"làm", cứ như thể đó là một chất men khiến họ say vậy. Họ luôn giữ
mình bận rộn đến mức họ không có thời gian để suy nghĩ về những vấn đề quan trọng
trong đời. Họ luôn giữ mình bận rộn đến mức họ không còn thời gian để suy nghĩ
về chính mình. Đây là cách mà sinh lực bị hoang phí, bị rò rỉ và đây là lý do tại
sao bạn chẳng bao giờ có được nhiều sinh lực.
Chúng ta phải học cách vứt bỏ
những việc không cần thiết. Chín mươi phần trăm những việc chúng ta làm hàng
ngày là không cần thiết; chúng ta có thể dễ dàng vứt bỏ nó. Chúng ta sẽ tích
lũy được sinh lực, sẽ thăng hoa không vì một lý do nào cả.
Ngày
4 Tháng Tám
Thiền định
Sự chiêm nghiệm thiền định đúng nghĩa không
phải là cái gì đó nằm trong tay bạn, không phải là cái gì đó bạn có thể nắn bóp
được; ngược lại, bạn nằm trong tay của nó. Chỉ khi bạn nắm trong tay sự chiêm nghiệm
thiền định mới có thể thoát ra khỏi chiếc vòng luẩn quẩn trong suốt nhiều thế hệ
qua.
Sự chiêm nghiệm thiền định mà bạn có thể kiểm soát được cũng chỉ là một trò chơi của tâm hồn. Đó là lúc bạn đang kiểm soát tâm hồn mình, đó là lúc tâm hồn bạn đang chiêm nghiệm thiền định. Nhưng sự chiêm nghiệm thiền định này có thể vượt qua được tâm hồn mình trong khi tâm hồn bạn vẫn không ngừng vận động? Khi đó sự chiêm nghiệm thiền định này vẫn đang nằm trong tay của bạn.
Sự chiêm nghiệm thiền định đúng
nghĩa không phải là một cái gì đó nằm trong tay bạn, không phải là một cái gì
đó bạn có thể nắn bóp được; ngược lại, bạn nằm trong tay của nó. Chỉ khi đó bạn
mới có thể thoát ra được chiếc vòng luẩn quẩn trong suốt nhiều thế hệ qua.
Ngày
5 Tháng Tám
Sự mới mẻ
Bạn hãy nhớ rằng sự thay đổi chính là cuộc
sống; mỗi khoảnh khắc đều sẵn sàng chờ đón điều mới mẻ.
Khi người ta bám chặt vào những điều xưa cũ, mọi sự thay đổi lập tức ngừng lại. Sự thay đổi luôn xuất hiện cùng sự mới mẻ. Với những điều xưa cũ thì không một thay đổi nào xuất hiện, nhưng người ta vẫn không ngừng bám chặt lấy những điều xưa cũ vì dường như điều đó quen thuộc hơn, tiện lợi hơn, an toàn hơn. Bạn đã sống với nó, bạn đã biết về nó, bạn đã quen thuộc với nó, bạn hiểu rõ nó. Với những điều mới mẻ, bạn lại trở thành dốt nát. Với những điều mới mẻ bạn lại phạm lỗi; với những điều mới mẻ thì ai là người có thể biết được rằng nó sẽ dẫn đến đâu? Thế nên sự lo sợ xuất hiện, vì sự lo sợ này mà bạn luôn bám chặt lấy những điều xưa cũ. Tại khoảnh khắc bạn bám chặt lấy những điều xưa cũ, bạn lập tức ngừng lại.
Bạn hãy sẵn sàng để đón nhận những
điều mới mẻ. Bạn hãy quên đi ngày hôm qua. Nó đã kết thúc! Ngày hôm qua là ngày
hôm qua, nó không thể quay trở lại. Nếu bạn bám chặt lấy nó, bạn sẽ chết cùng với
nó; nó sẽ trở thành nấm mồ của bạn. Bạn hãy mở lòng mình ra để đón nhận những
điều sẽ đến. Bạn hãy chào ánh bình minh và vẫy tay chào ánh hoàng hôn. Bạn hãy
biết ơn ngày hôm qua nhưng đừng bám chặt lấy nó.
Nếu bạn có thể làm được điều
này, cuộc sống của bạn sẽ không ngừng phát triển, trưởng thành. Mỗi bước đi mới,
mỗi cuộc hành trình mới mẻ đều tạo ra sự phong phú. Khi cuộc sống của bạn là một
chuỗi vận động thì dù cái chết xuất hiện bạn vẫn không hề lo sợ. Cái chết chỉ đến
với những ai không vận động, không vui với cuộc sống, không mở rộng lòng mình với
cuộc sống này.











No comments:
Post a Comment