Osho - Thông điệp
của tất cả chư phật: Vứt bỏ cái ta và có ý thức
Tự do là mục đích của cuộc sống.
Không có tự do, cuộc sống không có nghĩa chút nào. Tự do này không ngụ ý tự do
chính trị, xã hội hay kinh tế. Tự do này ngụ ý tự do khỏi thời gian, tự do khỏi
tâm trí, tự do khỏi ham muốn. Khoảnh khắc tâm trí không còn nữa, bạn là một với
vũ trụ; bạn là bao la như bản thân vũ trụ.
Chính tâm trí là rào chắn giữa
bạn và thực tại, và bởi vì rào chắn này, bạn vẫn còn bị giới hạn trong xà lim
bóng tối nơi không ánh sáng nào đạt tới và nơi không niềm vui nào có thể thấm
vào được. Bạn sống trong khổ sở bởi vì bạn không được ngụ ý sống trong chỗ nhỏ
bé, hạn hẹp đó. Bản thể bạn muốn mở rộng tới chính cội nguồn tối thượng của sự
tồn tại. Bản thể bạn khao khát tính đại dương, còn bạn đã trở thành giọt sương.
Làm sao bạn có thể hạnh phúc được? Làm sao bạn có thể phúc lạc được? Con người
sống trong khổ sở bởi vì con người sống trong cầm tù.
Và Phật Gautama nói rằng tanha
- ham muốn - là căn nguyên gốc rễ của mọi khổ sở của chúng ta bởi vì ham muốn tạo
ra tâm trí. Ham muốn nghĩa là tạo ra tương lai, phóng chiếu bản thân bạn vào
tương lai, đem ngày mai vào. Đem ngày mai vào, và hôm nay biến mất, bạn không
thể thấy được nó thêm nữa, mắt bạn bị che phủ bởi ngày mai. Đem ngày mai vào,
và bạn sẽ phải mang tải trọng của tất cả những ngày hôm qua của bạn bởi vì ngày
mai chỉ có thể có nếu những ngày hôm qua cứ nuôi dưỡng nó.
Từng ham muốn được sinh ra từ
quá khứ, và từng ham muốn được phóng chiếu vào tương lai. Quá khứ và tương lai,
chúng tạo nên toàn thể tâm trí bạn. Phân tích tâm trí, giải phẫu nó, và bạn sẽ
thấy chỉ hai thứ: quá khứ và tương lai. Bạn thậm chí sẽ không thấy một li hiện
tại nào, thậm chí không có một nguyên tử hiện tại nào. Và hiện tại mới là thực
tại duy nhất, sự tồn tại duy nhất, điệu vũ duy nhất có đó.
Hiện tại có thể được tìm thấy
chỉ khi tâm trí đã dừng hoàn toàn - khi quá khứ không còn chế ngự bạn và tương
lai không còn sở hữu bạn, khi bạn được ngắt khỏi kí ức và tưởng tượng. Trong
khoảng khắc đó bạn ở đâu? Bạn là ai? Trong khoảnh khắc đó bạn là không ai cả.
Và không ai có thể làm hại bạn khi bạn là không ai cả. Bạn không thể bị thương
bởi vì bản ngã rất sẵn sàng nhận vết thương. Bản ngã gần như tìm và kiếm để bị
thương; nó tồn tại qua những vết thương. Toàn thể sự tồn tại của nó phụ thuộc
vào khổ sở, đau đớn.
Khi bạn là không ai cả, đau khổ
là không thể được, lo âu đơn giản không thể tin nổi. Khi bạn là không ai cả, có
im lặng lớn lao, tĩnh lặng, không tiếng ồn bên trong. Quá khứ mất rồi, tương
lai biến mất - cái gì có đó để tạo ra tiếng ồn? Và im lặng được nghe thấy là
tinh tú, thiêng liêng. Lần đầu tiên, trong những khoảng không vô trí đó, bạn trở
nên nhận biết về lễ hội vĩnh hằng cứ diễn ra mãi mãi. Đó là điều tạo nên sự tồn
tại này.
Ngoại trừ con người, toàn thể sự
tồn tại là phúc lạc. Chỉ con người đã rơi khỏi nó, đã đi lạc lối. Chỉ con người
có thể làm điều đó bởi vì chỉ con người có tâm thức.
Bây giờ, tâm thức có hai khả
năng: Nó có thể trở thành ánh sáng chói chang trong bạn, sáng tới mức ngay cả mặt
trời cũng trông mờ nhạt nếu so với nó - Phật nói dường như cả nghìn mặt trời đã
mọc lên bất thần, khi bạn nhìn vào bên trong mà không có tâm trí nó tất cả đều
là ánh sáng, ánh sáng vĩnh hằng. Nó tất cả là niềm vui, thuần khiết, không tì vết,
không ô nhiễm. Nó đơn giản là phúc lạc, hồn nhiên. Nó là kì diệu. Oai nghiêm của
nó là không thể tả được, cái đẹp của nó là không thể diễn tả nổi, và phúc lành
của nó là không bao giờ hết. Aes dhammo sanantano - "luật tối thượng là vậy."
Nếu bạn có thể gạt tâm trí của
mình sang bên, bạn sẽ trở nên nhận biết về vở kịch vũ trụ. Thế thì bạn chỉ là
năng lượng, và năng lượng bao giờ cũng ở đây bây giờ, nó chưa bao giờ rời khỏi
"ở đây bây giờ." Đó là một khả năng; bạn có thể trở thành tâm thức
thuần khiết.
Khả năng kia là bạn có thể trở
thành tự ý thức. Thế thì bạn sa ngã. Thế thì bạn trở thành thực thể tách rời khỏi
thế giới. Thế thì bạn trở thành hòn đảo, xác định, xác định rõ. Thế thì bạn bị
giới hạn bởi vì tất cả các chiều đều giới hạn. Thế thì bạn trong xà lim nhà tù,
và xà lim nhà tù là tối tăm, hoàn toàn tối. Không có ánh sáng, không có khả
năng của ánh sáng. Và xà lim nhà tù làm bạn què quặt, làm bạn tê liệt.
Tự ý thức trở thành tù túng;
cái ta là tù túng. Còn tâm thức trở thành tự do.
Vứt bỏ cái ta và có ý thức! Đó
là toàn thể thông điệp, thông điệp của tất cả chư phật của tất cả các thời đại,
quá khứ, hiện tại, tương lai. Cốt lõi bản chất của thông điệp này là rất đơn giản:
Vứt bỏ cái ta, tâm trí, và hiện hữu.
Ngay khoảnh khắc này khi im lặng
này lan tràn khắp, bạn là ai? Không ai cả, vô thực thể. Bạn không có tên, bạn
không có hình dạng. Bạn không là đàn ông không là đàn bà, không là người Hindu
không là người Mô ha mét giáo. Bạn không thuộc vào bất kì nước nào, bất kì quốc
gia nào, bất kì giống nòi nào. Bạn không là thân thể, và bạn không là tâm trí.
Thế thì bạn là gì? Trong im lặng
này, hương vị của bạn là gì? Làm sao nó cho mùi vị hiện hữu? Chỉ an bình, chỉ
im lặng... và từ an bình và im lặng đó niềm vui lớn lao bắt đầu trào lên bề mặt,
phụt lên, không bởi lí do nào cả. Nó là bản tính tự phát của bạn.
Nghệ thuật gạt tâm trí sang bên
là toàn thể bí mật của tính tôn giáo bởi vì khi bạn gạt tâm trí sang bên, bản
thể bạn bùng nổ thành nghìn lẻ một mầu sắc. Bạn trở thành cầu vồng, hoa sen,
hoa sen một nghìn cánh. Bỗng nhiên bạn mở ra, và thế thì toàn thể cái đẹp của sự
tồn tại - cái là vô hạn - là của bạn. Thế thì tất cả các vì sao trên trời đều ở
bên trong bạn. Thế thì ngay cả bầu trời cũng không phải là giới hạn của bạn; bạn
không còn có giới hạn nào.
Im lặng cho bạn cơ hội để tan
chảy, hội nhập, biến mất, bay hơi. Và khi bạn không có, bạn hiện hữu; lần đầu
tiên bạn hiện hữu. Khi bạn không có, Thượng đế có, niết bàn có, chứng ngộ có.
Khi bạn không có, tất cả đều được tìm thấy. Khi bạn có, tất cả đều bị mất.
Con người đã trở thành người tự
ý thức; đó là việc đi lạc lối của người đó, đó là sa ngã nguyên thuỷ. Tất cả
các tôn giáo đều nói về sa ngã nguyên thuỷ theo cách này cách khác, nhưng câu
chuyện hay nhất được nêu trong Ki tô giáo. Sa ngã nguyên thuỷ là bởi vì con người
ăn quả từ cây tri thức. Khi bạn ăn từ cây tri thức, quả tri thức, nó tạo ra tự
ý thức.
Bạn càng thông thái, bạn càng bản
ngã hơn... do đó mới có bản ngã của học giả, bác học, maulvis. Bản ngã trở nên
được trang điểm bằng tri thức, kinh sách, hệ thống tư tưởng. Nhưng chúng không
làm cho bạn hồn nhiên; chúng không đem bạn tới phẩm chất như trẻ thơ của cởi mở,
của tin cậy, của tình yêu, của tính cầu nguyện. Tin cậy, tình yêu, tính cầu
nguyện, ngạc nhiên tất cả đều biến mất khi bạn trở nên rất thông thái.
Và chúng ta vẫn được dạy trở
nên thông thái. Chúng ta không được dạy hồn nhiên, chúng ta không được dạy cách
cảm thấy ngạc nhiên về sự tồn tại. Chúng ta được bảo cho tên các loài hoa,
nhưng chúng ta không được dạy cách nhảy múa quanh hoa. Chúng ta được bảo cho
tên những ngọn núi, nhưng chúng ta không được dạy cách giao cảm với núi non,
cách giao cảm với các vì sao, cách giao cảm với cây cối, cách hài hoà với sự tồn
tại.
Không hài hoà, làm sao bạn có
thể hạnh phúc được? Không hài hoà, bạn nhất định vẫn còn trong đau khổ, trong
khổ sở lớn lao, trong đau đớn. Bạn có thể hạnh phúc chỉ khi bạn đang nhảy múa với
điệu vũ của cái toàn thể, khi bạn đang chỉ là một phần của điệu vũ, khi bạn chỉ
là một phần của dàn nhạc lớn này, khi bạn không hát bài ca của mình một cách
tách rời. Chỉ thế thì, trong việc tan chảy đó, con người mới tự do.





No comments:
Post a Comment