Osho - Tôi nên làm gì để trở nên sống động?
Bạn của tôi, nếu bạn nghĩ như vậy
chỉ vì lời nói của tôi thì điều đó không giá trị gì. Hãy quên những gì tôi đã
nói, những gì người khác nói và hãy nhìn lại xem. Chính bạn phải nhìn nó. Chính
cái nhìn đó sẽ trở thành con đường dẫn bạn tới cuộc sống. Vậy thì bạn sẽ không
phải hỏi, “Tôi nên làm gì để trở nên sống động?”
Nếu con người tình cờ nhận ra
anh ta là tê liệt, sự tồn tại của anh ta, tính cách của anh ta đã chết từ lâu,
thế thì tại sao thời điểm đó sẽ bắt đầu nhìn thấy đó không phải là cái chết.
Nhưng với bạn, để nhìn thấy điều này thì sự lo lắng tinh thần của bạn phải bị
quẳng đi. Hãy nhìn, darshan chỉ có thể khi tâm trí tĩnh lặng, trống rỗng, thoát
khỏi đam mê. Hiện tại chỉ có những ý nghĩ. Không có nhìn, không darshan. Nghĩ về
những gì tôi đã nói với bạn là đúng thì cũng chỉ là nghĩ. Ý nghĩ này sẽ không
bao giờ là hữu ích.
Nghĩ không thể khám phá ra sự
thật bởi vì tất cả mọi ý nghĩ là vay mượn. Tất cả ý nghĩ phụ thuộc vào người
khác. Tất cả những ý nghĩ đó chỉ che dấu sự thật nhiều hơn. Bạn đã bao giờ nhận
ra rằng tất cả ý nghĩ của bạn là vay mượn từ người khác, rằng chúng thực sự thuộc
về người khác không? bạn đã cóp nhặt những đồng vốn giả tạo. Đừng phụ thuộc vào
nó bởi vì nó không bao giờ là vốn liếng cả. Lâu đài xây dựng trên kiểu vốn này
giống như những người gắn vào những giấc mơ. Thậm chí chúng còn không thực như
những trò chơi xếp nhà.
Tôi không muốn bắt bạn nghĩ.
Tôi không muốn làm bạn tràn ngập bởi những thứ vay mượn. Tôi không muốn bạn
nghĩ mà là muốn bạn thức tỉnh. Tôi muốn bạn từ bỏ nghĩ và chỉ nhìn. Và thế rồi
nhìn những gì xuất hiện. Tiến lên phía trước nghĩ để nhìn. Sự một mình này sẽ dẫn
bạn tới sự thật và tới lợi nhuận thực, tới giàu có thực sự mà chúng là của
chính bạn. Tuyệt vời làm sao, quá trình nhìn-không-nghĩ đã dỡ bỏ bức màn hằng
che phủ điều huyền bí mà không cần đến hành động của bạn.
Nên nhớ, không có kinh nghiệm
giá trị trên thế gian mà người khác có thể trao cho bạn. Bất kỳ điều gì có thể
trao tặng chưa bao giờ có giá trị. Hoặc không có kinh nào có thể được trao tặng.
Những thứ thuộc về vật chất có thể trao, nhận, trao đổi, nhưng không có cách
nào để đổi chác kinh nghiệm sống. Về cốt lõi của trải nghiệm, Mahavira h Đức Phật
hoặc Krishna hoặc Christ không thể trao cho bạn bất kỳ điều gì. Những người
khác bám vào nghĩ, chấp nhận những ý nghĩ của người khác như là sự thật thì lại
bị lấy đi sự thật. Sự thật nhận ra được bởi chính mình, không phải là thứ vay
mượn từ người khác, sẽ chính là sự giải thoát.
Nhớ lại kinh Gita, kinh Koran
hoặc kinh Thánh sẽ không tác dụng gì. Nó sẽ không mang đến cho bạn sự nhận biết.
Ngược lại, nó sẽ bóp nghẹt khả năng của chính bạn về việc tự nhận biết, và bạn
sẽ không bao giờ có khả năng đối mặt với sự thật. Những điều bạn nhớ lại từ
sách giáo huấn, từ các kinh sách, sẽ luôn xuất hiện giữa bạn và sự thật. Chúng
sẽ tạo ra sương mờ và bụi bặm, và việc bạn nhìn thấy nó thực sự là gì là điều
không thể. Chúng ta phải dỡ bỏ mọi thứ ngăn giữa chúng ta và sự thật.
Để biết sự thật thì việc yêu cầu
nghĩ là điều vô dụng. Lột bỏ mọi thứ và bạn sẽ mở ra. Thế rồi thông qua sự mở rộng
đó sự thật sẽ vào bạn và biến đổi bạn. Từ bỏ nghĩ và chỉ nhìn. Mở cửa và nhìn.
Đây là tất cả điều tôi phải nói.





No comments:
Post a Comment