Từ bỏ tổ ấm và gia đình là vô dụng không?
Tôi nhớ lại câu châm ngôn của
Mahavira. Ông ấy nói, “Quyến luyến là sở hữu”. Ông ấy không nói rằng sở hữu là
quyến luyến. Tại sao? Bởi vì sự ngu dốt của chúng ta, bởi vì sự ngây ngô của
chúng ta, chúng ta dính líu với những thứ trần tục. Bên trong chúng ta là trống
rỗng, vì vậy chúng ta muốn tự trám đầy bởi những thứ bên ngoài để tự lừa dối
chúng ta bằng việc tin rằng, chúng ta là những thực thể quan trọng. Nếu con người
từ bỏ sự quyến luyến dưới những điều kiện như vậy, và sự ngu dốt vẫn giữ nguyên
thì liệu người đó có thể trút bỏ ám ảnh về sự quyến luyến không? Con người sẽ
trút bỏ nhiều điều nhưng không thể trút bỏ sự quyến luyến. Nó sẽ vẫn còn đó.
Nếu con người bỏ lại tổ ấm để đến
ashram thì sự quyến luyến đối với ashram sẽ thay thế cho sự quyến luyến với tổ ấm
của họ. Nếu con người rời bỏ gia đình để gia nhập giáo phái thì người đó sẽ gắn
bó với giáo phái như đã từng gắn bó với gia đình mình. Gắn bó ở bên trong nhưng
nó sẽ tự biểu lộ dưới bất kỳ điều kiện mới nào. Do vậy những người biết đã
khuyên từ bỏ ước mong và sự ngu dốt chứ không phải là từ bỏ những mục tiêu vật
chất. Một lúc nào đó, sự nhận biết sẽ cho thấy những điều vô dụng thì lúc đó
không cần phải từ bỏ mà chúng sẽ tự động bị bỏ lại.





No comments:
Post a Comment