Osho - Đạo đức là quá vô dụng đối với cá thể phải không?
Đối với xã hội thì đạo đức hoặc
hành vi đạo đức chỉ đơn giản là vị lợi, nhưng đối với cá thể thì nó không mang
tính thiết thực mà chỉ là niềm vui. Do vậy, nhu cầu xã hội được thỏa mãn bởi đạo
đức giả, nhưng thậm chí điều này không đủ tốt đối với cá thể. Nếu bạn cư xử tốt
đối với những người khác thì cũng là đủ tốt đối với xã hội, nhưng điều đó không
đủ tốt với bạn. Bạn phải có khả năng nhìn thấy điều này - cho dù bạn có tốt ở
bên trong bạn hay không. Xã hội liên quan tới tính cách của bạn mà không liên
quan tới thực tại bên trong bạn. Nhưng đối với bạn thì tính cách không gì hơn đồ
trang sức. Bạn phải bắt đầu từ nơi mà cái vỏ trang sức này bị bỏ đi. Tách biệt
phía sau mặt nạ của tính cách cá nhân này là bạn thực sự. Và đây là nơi mà đạo
đức thực sự sinh ra.
Xã hội được tạo ra bởi đạo đức
giả được gọi là xã hội văn minh, trong khi xã hội bao gồm những con người đạt
được sự thật của cuộc sống thì được gọi là văn hóa. Đây là sự phân biệt giữa xã
hội văn minh và văn hóa. Văn minh là thực dụng; văn hóa là sự hòa hợp niềm vui
bên trong.
Ngày nay chúng ta có xã hội văn
minh mà không có văn hóa. Chúng ta có thể tạo ra nền văn hóa này nếu tất cả
chúng ta nỗ lực cùng nhau. Văn minh xuất hiện từ việc làm trong sạch cách cư xử
của chúng ta với những người khác; văn hóa xuất phát từ việc làm trong sạch
chính chúng ta, từ việc trở nên đạo đức. Văn minh là cơ thể; văn hóa là tâm hồn.
Chỉ những người bám rễ sâu vào tâm hồn họ thì tạo ra văn hóa.





No comments:
Post a Comment