Osho - Mọi cha mẹ đều
muốn con mình là hình ảnh của họ
Cha mẹ đang bảo con cái,
"Bố mẹ yêu các con" - và họ là những người phá huỷ con cái mình. Họ
là những người đem cho con cái mình đủ mọi loại định kiến, đủ mọi loại mê tín
chết. Họ là những người đè nặng con cái mình bằng toàn thể đống rác rưởi mà nhiều
thế hệ đã từng mang và từng thế hệ lại cứ truyền nó cho thế hệ khác. Sự điên
khùng cứ tiếp diễn... trở thành như núi.
Vậy mà tất cả các cha mẹ vẫn cứ
cho rằng họ yêu con cái mình. Nếu họ thực sự yêu con cái mình, họ sẽ không muốn
con cái mình là hình ảnh của mình, bởi vì họ chỉ khổ chứ không gì khác. Kinh
nghiệm về cuộc sống của họ là gì? Thuần khổ sở, đau đớn... cuộc sống đã không
phải là phúc lành cho họ, mà là tai ương. Và dầu vậy họ vẫn muốn con cái mình
giống như họ.
Tôi đã là khách trong một gia
đình. Tôi ngồi trong khu vườn của họ vào buổi tối. Mặt trời đã lặn và lúc đó là
buổi tối im lặng, thật đẹp. Chim bay về cây cối, và đứa trẻ nhỏ của gia đình đó
đang ngồi bên cạnh tôi.
Tôi hỏi nó, "Cháu có biết
cháu là ai không?"
Và trẻ con thì sáng tỏ hơn, cảm
nhận hơn người lớn, bởi vì người lớn đã bị làm hư hỏng, biến chất, ô nhiễm với
đủ mọi loại ý thức hệ, tôn giáo.
Đứa trẻ nhỏ đó nhìn tôi và nó
nói, "Bác hỏi cháu một câu hỏi rất khó."
Tôi nói, "Khó gì trong đấy?"
Nó nói, "Khó là ở chỗ cháu
chỉ là đứa trẻ con của bố mẹ cháu như cháu có thể nhớ, bất kì khi nào có khách
tới, ai đó nói mắt cháu giống mắt bố cháu, ai đó nói mũi cháu giống mũi mẹ
cháu, ai đó nói mặt cháu giống mặt bác cháu. Cho nên cháu không biết cháu là ai
cả, bởi vì chẳng ai nói điều gì có vẻ giống cháu."
Nhưng đây là điều đang được làm
cho mọi đứa trẻ. Bạn không để cho đứa trẻ một mình kinh nghiệm bản thân nó, và
bạn không để cho đứa trẻ trở thành bản thân nó. Bạn cứ chất lên đứa trẻ những
tham vọng không được thoả mãn của mình. Mọi cha mẹ đều muốn con mình là hình ảnh
của họ.
Nhưng đứa trẻ có định mệnh của riêng nó; nếu
nó trở thành hình ảnh của bạn thì nó sẽ không bao giờ trở thành bản thân nó. Và
không trở thành bản thân mình, bạn sẽ không bao giờ cảm thấy được mãn nguyện; bạn
sẽ không bao giờ cảm thấy thoải mái với sự tồn tại. Bạn bao giờ cũng sẽ trong
hoàn cảnh bỏ lỡ cái gì đó.
Cha mẹ bạn yêu bạn, và họ cũng
bảo bạn rằng bạn phải yêu họ bởi vì họ là bố bạn, họ là mẹ bạn. Đó là hiện tượng
kì lạ và không ai dường như nhận biết về điều đó. Chỉ bởi vì bạn là mẹ không có
nghĩa là đứa trẻ phải yêu bạn đâu. Bạn phải đáng yêu chứ; việc là mẹ của bạn là
không đủ. Bạn có thể là bố, nhưng điều đó không có nghĩa là tự động bạn trở nên
đáng yêu. Chỉ bởi vì bạn là bố không tạo ra cảm giác yêu thương vô cùng trong đứa
trẻ đâu. Nhưng điều đó lại được trông đợi... và đứa trẻ đáng thương không biết
phải làm gì. Nó bắt đầu giả vờ: đó là cách thức có thể duy nhất. Nó bắt đầu mỉm
cười khi không có nụ cười trong trái tim nó; nó bắt đầu biểu lộ tình yêu, sự
kính trọng, lòng biết ơn - và tất cả những cái đó chỉ là giả dối.
Nó trở thành một diễn viên, kẻ
đạo đức giả từ ngay lúc ban đầu, một chính khách.





No comments:
Post a Comment