Osho - Tại sao cha mẹ chẳng nên hi sinh vì con cái?
Tôi dạy các bạn sự vị kỉ thuần
khiết. Chỉ sống cuộc sống của bạn một cách đích thực và thế thì bạn sẽ không
bao giờ trả thù bất cứ ai và bạn sẽ không bao giờ ôm mối hận với bất cứ ai. Và
người không mang hận với bất cứ ai mới là người biết yêu thương, sẻ chia và tốt
bụng, và người không mang hận với bất cứ ai – con cái, chồng, vợ thì vô cùng tốt
đẹp.
Nếu có một sự hi sinh đích thực
thì hẳn nó sẽ không cần được kể công “Một tình huống rất ngớ ngẩn. Những bậc
cha mẹ cứ hi sinh vì bạn; ông bố, bà mẹ hi sinh vì bạn. Họ nói “Tôi hi sinh vì
con cái.” Lẽ tự nhiên họ trả thù. Vì khi người mẹ hi sinh cho đứa con, bà ấy
đang phá hủy cuộc sống riêng của bà. Bà sẽ trả thù. Bà sẽ nhắc đi nhắc lại, bà
sẽ làm cho bạn phải hiểu rõ bằng cách lặp đi lặp lại “Mẹ đã hi sinh cho con, mẹ
đã hi sinh tuổi xuân cho con – mọi thứ đều vì con”.
Và bà vẫn cố thuyết phục bạn,
“Rồi con sẽ làm điều đó cho con của con mà thôi.” Thế nên bạn cũng sẽ hi sinh
cho con cái bạn, và thế rồi bạn cũng sẽ thuyết phục chúng làm thế với con cái
chúng… Thế nên chẳng ai sống cả.
Thế hệ này hi sinh cho thế hệ
khác, và nếu không hi sinh bạn không đáng kính. Chẳng ai kính trọng bạn. Thế
thì bạn là tội đồ. Nếu bạn không hi sinh cho người khác, họ nói, “Bạn đang làm
gì vậy? Bạn không phải người tốt, bạn vô đạo đức. Hi sinh là tốt. Sống vì bản
thân là vị kỉ.” Cứ nhìn vào những gì người ta thường nói: “Hi sinh là tốt, hạnh
phúc là vị kỉ.”
Và bằng cách hi sinh, bạn trở
nên bất hạnh và người bất hạnh tạo ra sự bất hạnh xung quanh mình. Và người bất
hạnh sẽ trả thù – anh ta không bao giờ tha thứ cho người khác được, cuộc đời
anh ta đã bị phá hủy. Họ bảo vợ phải hi sinh cho chồng và chồng phải hi sinh
cho vợ. Để làm gì? Cả hai đều hi sinh, nên cả hai điều bỏ lỡ cuộc sống.
Tôi dạy các bạn sự vị kỉ thuần
khiết. Chỉ sống cuộc sống của bạn một cách đích thực và thế thì bạn sẽ không
bao giờ trả thù bất cứ ai và bạn sẽ không bao giờ ôm mối hận với bất cứ ai. Và
người không mang hận với bất cứ ai mới là người biết yêu thương, sẻ chia và tốt
bụng, và người không mang hận với bất cứ ai – con cái, chồng, vợ thì vô cùng tốt
đẹp. Anh ta tạo ra môi trường hạnh phúc xung quanh mình. Bất cứ ai bước vào môi
trường của anh ta đều chia sẻ niềm hạnh phúc với anh ta. Hãy vị kỉ. Bằng cách hạnh
phúc bạn tạo khả năng cho người khác hạnh phúc. Và đấy đích thực là phụng sự –
đấy không phải là hi sinh chút nào; bạn không trở thành kẻ tử vì đạo.
Bà mẹ hạnh phúc, đó là lí do vì
sao bà yêu đứa trẻ. Bà hạnh phúc tới mức mà bà muốn chia sẻ hạnh phúc của mình
với đứa trẻ. Bà sẽ không bao giờ ôm hận. Thật ra, bà sẽ cảm thấy biết ơn đứa trẻ
vì nhờ đứa trẻ mà bà có nhiều khoảnh khắc đẹp. Bà sẽ luôn cảm thấy biết ơn đứa
trẻ. “Bởi con đến bên mẹ, bởi con chọn mẹ là mẹ của con, con chọn bụng mẹ, con
đã khiến mẹ hạnh phúc, con đã cho mẹ những khoảnh khắc đẹp như thế mà nếu không
có con thì chẳng thể nào có được. Mẹ rất biết ơn.” Và đứa trẻ sẽ cảm thấy biết
ơn người mẹ, người đã biết ơn nó, và nó sẽ không bao giờ chống lại người mẹ.
Thường không ai có thể tha thứ
cho cha mẹ họ được bởi vì cha mẹ họ đã hi sinh quá nhiều.
Cha mẹ đã từng khổ vì con cái.
Và họ luôn nói họ đã khổ biết bao nhiêu. Không bà mẹ nào nói, “Mẹ đã tận hưởng
việc con là con của mẹ biết bao.”
Không ông bố nào nói, “Bằng việc
chọn nhà chúng ta, con đã đem ánh sáng tới cho chúng ta, đem tình yêu tới cho
chúng ta.”
Thế thì con cái mới có thể
không những chỉ tha thứ, mà còn có thể yêu, còn có thể biết ơn cha mẹ.
Trích từ quyển 'Đạo - Con đường không lối'





No comments:
Post a Comment