Osho - Vì sao bố mẹ bạo hành với con cái?
Các bố mẹ bạo hành với con cái
họ bởi vì bố mẹ có sự đầu tư nào đó trong chúng. Bố mẹ có tham vọng nào đó: họ
muốn hoàn thành qua con cái họ - đó là lý do tại sao họ bạo hành. Họ muốn sử dụng
những đứa trẻ. Khoảnh khắc bạn muốn sử dụng ai đó, bạn chắc chắn bạo hành.
Trong chính cái ý tưởng của việc sử dụng ai đó như một phương tiện, bạo hành đã
đi vào, bạo lực đã đi vào.
Đừng bao giờ xem người khác như
một phương tiện! – bởi vì mỗi người đều là mục đích lên chính bản thân người
đó. Các bố mẹ bạo hành bởi vì họ có những ý tưởng: họ muốn con cái họ là thế
này và thế khác. Họ muốn con cái họ giàu có, nổi tiếng, được tôn trọng; họ muốn
con cái họ hoàn thành những bản ngã chưa được hoàn thành của họ. Con cái họ là
những cuộc hành trình của họ.
Người bố có thể đã từng muốn
giàu có nhưng đã không thể thành công, và bây giờ cái chết đang đến gần; chẳng
sớm thì muộn ông ấy sẽ bị cắt tiệt khỏi cuộc sống. Ông ấy cảm thấy nản lòng:
ông ấy đã chưa đạt được. Ông ấy vẫn đang lục soát và tìm kiếm… và bây giờ cái
chết đến – điều này có vẻ quá bất công. Ông ấy muốn con trai mình tiếp tục công
việc, bởi vì con trai ông ấy đại diện cho ông ấy. Nó là giọt máu của ông ấy, nó
là sự phóng chiếu của ông ấy, bộ phận của ông ấy – nó là danh tiếng đời đời của
ông ấy. Ai biết về linh hồn?
Ai biết về Thượng đế và ai biết
về linh hồn? Chúng có thể không là vậy. Duy nhất danh tiếng được biết tới con
người là qua con cái – đó là thực tế. Người bố biết, “Tôi sẽ sống trong con
trai tôi. Tôi sẽ chết, chẳng mấy chốc tôi sẽ ở dưới đất, nhưng con trai tôi sẽ ở
đây. Và những ham muốn của tôi vẫn còn chưa được hoàn thành.” Ông ấy áp đặt những
ham muốn đó, khắc sâu những ham muốn đó vào trong tâm thức của con trai ông ấy:
“Con phải hoàn thành chúng. Nếu con hoàn thành chúng, bố sẽ hạnh phúc. Nếu con
hoàn thành chúng, con đã thể hiện sự biết ơn của con đối với bố. Nếu con không
hoàn thành chúng, con đã phụ bạc bố.” Đây là nơi bạo hành đi vào. Bây giờ, người
bố bắt đầu nhào nặn đứa con tùy theo ham muốn của ông ấy. Ông ấy quên rằng đứa
trẻ có linh hồn riêng của nó, rằng đứa trẻ có cá nhân riêng của nó, rằng đứa trẻ
có trưởng thành bên trong riêng của nó để mở ra. Người bố áp đặt những ý tưởng
của ông ấy. Ông ấy bắt đầu phá hủy đứa trẻ.
Và ông ta nghĩ ông ta yêu: ông
ta yêu chỉ tham vọng của mình. Ông ta cũng yêu đứa con trai bởi vì nó sẽ trở
thành công cụ; nó sẽ trở thành một phương tiện. Đây là bạo hành.
Bạn hỏi tôi: tại sao các bố mẹ
quá bạo hành với con cái họ?
Họ không thể giúp đỡ nó, bởi vì
họ có những ý tưởng, những tham vọng, những ham muốn – chưa được hoàn thành. Họ
muốn hoàn thành chúng, họ muốn tiếp tục sống qua con cái họ. Tất nhiên, họ sửa
đổi, họ cắt tỉa, họ nhào nặn, họ đưa một hình mẫu cho những đứa trẻ. Và bọn trẻ
bị phá hủy.
Sự phá hủy đó chắc chắn xảy ra
– trừ khi một bản thể con người mới sinh ra trên trái đất này, ai yêu vì mục
đích lên chính việc yêu; trừ khi một tư cách làm cha mẹ mới, được quan niệm: bạn
yêu đứa trẻ chỉ vì hoàn toàn niềm vui của nó, bạn yêu đứa trẻ như một món quà từ
Thượng đế. Bạn yêu đứa trẻ bởi vì Thượng đế quá… là phúc lành cho bạn. Bạn yêu
đứa trẻ bởi vì đứa trẻ là cuộc sống, một vị khách từ cái không biết đã náu mình
trong nhà bạn, trong bản thể của bạn, ai đã chọn bạn như một nơi ẩn náu. Bạn biết
ơn và bạn yêu đứa trẻ.
Nếu bạn thực sự yêu đứa trẻ, bạn
sẽ không trao những ý tưởng của bạn cho nó. Tình yêu không bao giờ trao bất cứ
ý tưởng nào, không bao giờ trao bất cứ ý thức hệ nào. Tình yêu cho tự do. Bạn sẽ
không nhào nặn. Nếu con bạn muốn trở thành một nhạc sỹ, bạn sẽ không cố gắng để
làm sao lãng nó. Và bạn biết hoàn toàn rõ rằng việc là một nhạc sỹ không là loại
nghề nghiệp phù hợp để làm, rằng nó sẽ nghèo, rằng nó sẽ không bao giờ trở nên
giàu có, rằng nó sẽ không bao giờ trở thành một Henry Ford. Hay đứa bé này muốn
là một nhà thơ và bạn biết nó sẽ vẫn còn là một kẻ ăn xin. Bạn biết điều đó!
Nhưng bạn chấp nhận nó bởi vì bạn tôn trọng đứa bé.
Tình yêu luôn luôn đầy sự tôn
trọng. Tình yêu là sự tôn kính. Bạn tôn trọng! Bởi vì nếu đây là mong muốn của
Thượng đế để được hoàn thành qua đứa bé, thế thì hãy để nó là vậy. Bạn không
can thiệp, bạn đừng xen vào cách thức đó. Bạn đừng nói, “Điều này là không
đúng. Bố biết cuộc sống hơn, bố đã sống cuộc sống – con còn dốt về cuộc sống và
những kinh nghiệm của nó. Bố biết tiền nghĩa là gì. Thơ ca sẽ không cho con tiền.
Trở thành một chính khách, tốt hơn! Hay ít nhất trở thành một kỹ sư hay một bác
sỹ.” Và đứa trẻ muốn trở thành một thợ khắc gỗ, hay đứa trẻ muốn trở thành một
thợ sửa giày, hay đứa trẻ đơn giản muốn trở thành một kẻ lang thang lêu lổng,
và nó muốn tận hưởng cuộc sống… nghỉ ngơi dưới những cái cây, và trên những bãi
biển, và đi lang thang quanh thế giới.
Bạn đừng can thiệp nếu bạn yêu;
bạn nói, “Thôi được, với phúc lành của bố, con cứ đi. Con truy đuổi và tìm kiếm
chân lý của con. Con là bất cứ cái gì con muốn là. Bố sẽ không đại diện cho
cách thức của con. Và bố sẽ không quấy rối con bằng những kinh nghiệm của bố -
bởi vì kinh nghiệm của bố là kinh nghiệm của bố. Con có thể đã đến qua bố,
nhưng con không phải là bố. Bố đã sống cuộc sống của bố - con hãy sống cuộc sống
của con. Bố sẽ không làm nặng gánh con bằng những kinh nghiệm chưa được sống của
bố. Bố sẽ giữ cho con sự soi sáng. Và bố sẽ giúp con – bất cứ cái gì con muốn
là, hãy là, với tất cả phúc lành của bố và với tất cả sự giúp đỡ của bố.”





No comments:
Post a Comment